Monday, September 13, 2010
Tổng kết Hướng Nghiệp Miền Tây năm học 2009-2010 và kế hoạch Bến Tre 9 va 10.10
Năm học 2009-2010, nhóm Hướng nghiệp miền Tây đã tổ chức được 4 chuyến giao lưu Hướng nghiệp với học sinh 17 trường tại 4 tỉnh An Giang (5 trường), Trà Vinh (5 trường), Bền Tre (3 trường) và Kiên Giang (4 trường).
Sau mỗi chuyến đi đã có báo cáo chi tiết. Nhưng để giúp các bạn tiện theo dõi. Mình xin tổng kết lại 4 chuýen đi năm vừa rồi. Tổng kinh phí mà nhóm vận động được trong 4 chuyến là 32,465,000 đồng. Tổng kinh phí đã sử dụng trong 4 chuyến là 28,664,000 đồng. Số tiền còn lại hiện nay là 4,301,000 sẽ được đưa vào quỹ Hướng nghiệp để sử dụng cho các chuyến đi kế tiếp. Chi tiết tổng kết thu chi của 4 chuyến Hướng nghiệp, mọi người có thể xem tại file đính kèm.
Năm học mới 2010-2011 đã bắt đầu và nhóm Hướng nghiệp miền Tây lại khởi động cho mùa Hướng nghiệp mới. Năm nay nhóm Hướng Nghiệp Miền Tây sẽ tổ chức hướng nghiệp ở các tỉnh Bến Tre, Sóc Trăng, Trà Vinh và Hậu Giang. Tổng dự trù kinh phí năm nay sẽ là 65,000,000
Chương trình Hướng nghiệp đầu tiên của năm nay sẽ được tổ chức tại tỉnh Bến Tre vào ngày 9 và 10.10.2010 và bắt đầu nhận đăng ký thanh viên tham gia từ hôm nay.
Để đăng ký tham gia chuyến hướng nghiệp này, bạn có thể đăng ký tham gia từ bây giờ. Điều kiện để đăng ký là các bạn phải yêu thích các hoạt động cộng đồng và có nhiều kinh nghiệm về nghề nghiệp để chia sẻ với các em học sinh.
Vui lòng theo link bên dưới để đăng ký: Link đăng ký
Hạn chót đăng ký: ngày 16/9. Mọi người đăng ký vui lòng chuyển khoản tiền cọc 300K vào tài khoản bên dưới của nhóm. Sau ngày chốt danh sách, nếu ai hủy thì số tiền cọc này sẽ không được hoàn lại và được đưa vào quỹ hướng nghiệp.
Hiện tại kế hoạch Hướng Nghiệp ở Bến Tre dự định thực hiện ở 5 trường. Tổng kinh phí dự trù khoảng 13 triệu. Cụ thể như sau:
Bảng dự trù kinh phí
Bảng dự trù kinh phí
Tiền học bổng
12,500,000 (Tặng học bổng cho 5 trường, mỗi trường 5 suất, mỗi suất 500.000)
Sách Hướng Nghiệp
1,000,000 (5 bộ sách Hướng nghiệp cho 5 trường)
Quà giao lưu với học sinh
200,000
In sổ tay Hướng Nghiệp
1,000,000 (In 500 cuốn x 2.000/cuốn)
In bộ KIT Hướng Nghiệp, Ban roll
300,000
In ấn thư từ liên lạc, quà tặng học sinh
200,000
Công tác tiền trạm
500,000 (Phí đi lại và ngủ 1 đêm cho 2 bạn, ăn uống tự túc.
Tổng cộng
15,700,000
Danh sách các bạn đóng góp cho chương trình đến lúc này:
1. Chị Phương Đặng Australia: 1,000,000
2. Chị Hồng Linh: 700,0000
3. Chị Thư Vietmba: 500,0000
4. Chị Oanh và bạn: 400,0000
5. Hoàng Anh: 300,0000
5. Nhã Vi: 300,0000
Tổng số tiền cần vận động thêm cho chuyến này là 14,000,000. Mong mọi người tiếp tục đóng góp đễ giúp đỡ tiếp sức cho các em học sinh còn nhiều khó khăn về vật chất lẫn tinh thần. Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều sẽ luôn được tran trọng và sử dụng đúng mục đích của nó.
Mọi thông tin về tài trợ cho quỹ Hướng nghiệp của nhóm các bạn có thể liên lạc với anh Huỳnh Chí Hiếu (Email: huynhchihieu@gmail.com, ĐT: 0989 57 57 17) hoặc chị Hoàng Thị Thùy Linh (Email: linhhttl@yahoo.com, ĐT: 0908 345 338).
Các bạn có thể chuyển khoản theo thông tin tài khoản bên dưới:
Chủ tài khoản: Huỳnh Chí Hiếu
Số TK: 0251 001 956 324
Chi Nhánh Vietcombank Bình Tây
(127 Hậu Giang, P6, Q6, TpHCM)
Nếu chuyển xong vui lòng SMS (0989 57 57 17) để mình kiểm tra tài khoản.
Hiện tại nhóm đang phát triển website nhưng vẫn chưa hoàn chỉnh. Để tìm hiểu thêm về họat động của nhóm, các bạn có thể xem file attach kèm theo hay tại website của nhóm http://giaoluuhuongnghiep.com/home/
Thân chào.
Hiếu,
Nhóm Hướng nghiệp miền Tây.
Thursday, January 28, 2010
Hướng nghiệp miền Tây, Bến Tre, tháng 01/2010
Nói ra thì cũng rất ư là ngại ngùng vì thực sự là cả 2 ngày off của nhóm, mình chẳng tham gia được ngày nào.
Nhưng thì dù sao lý do của tôi cũng rất chính đáng ĐI HỌC mờ :))
HƯỚNG NGHIỆP NGÀY THỨ 1 - 23/01/2010
Buổi sáng, trời se se lạnh. Con đường còn vắng bóng người qua lại thì mình đã bước ra ngoài và phóng thẳng xe đến địa điểm tập trung. Lần đầu tiên đi gởi xe nên cứ phải hỏi thăm mới kiếm được bãi giữ xe (dạo này mình có nhiều lần đầu tiên quá)
Bước đầu tiên đã xong. Bước tiếp theo là ngóc cổ chờ
Thôi thì thông cảm, chị Liễu nhà mình phải lon ton đi bộ từ bến xe chợ Bến Thành lận mờ nhưng mọi người cũng vẫn hăm dọa "mỗi người chờ mất 40phút, mười mấy người lận. Phải làm sao bù đắp cho được". Nhưng mà cuối cùng cũng KHÔNG THẤY GÌ hén :))
Sắp tới giờ khởi hành. Cả đoàn chụp hình chung với nhau vài tấm hình rồi lên đường.
Xe lăn bánh bon bon trên con đường mới mở mang tên đại lộ Đông - Tây.
Mọi người vẫn nói cười xôn xao dù rằng cái bụng ai cũng biểu tình.
Còn mình thì đôi mắt từ từ khép xuống... Zzzzz...
Giựt mình tỉnh giấc vì tiếng kêu gọi của đồng bọn.
Hóa ra là đã tới Thanh Lương và chuẩn bị măm măm.
Nhỏ Sumi thì đói quá nên cứ liên tục "chắc tui phải ăn 1 dĩa cơm và 1 tô hủ tiếu quá".
Kết quả là sau một hồi than thở thì ĐƯỢC PHỤC VỤ SAU CÙNG <= lại càng thêm đói :))
Sau khi đánh chén thì thời gian vẫn còn nhiều nên mọi người bắt đầu tạo bọt.
Mình thì thơ thẩn đi lòng vòng xung quanh.
Lại tiếp tục lên xe, Bến Tre thẳng tiến.
Lại tiếp tục đánh thêm một giấc đẫy, căng tròn.
Đến hotel cả đám lục tục sắp xếp - sửa soạn những công việc còn lại và rồi bắt tay vào "HƯỚNG NGHIỆP"
Trường 1: CHÂU THÀNH B
Vì không biết đường nên chúng tôi cứ xà quần hết đường này đến đường nọ. Cũng tội cho bác tài, sắp tới trường mới biết là Châu Thành A, đành phải lộn ngược lại kiếm Châu Thành B
Bởi thế mà đến nơi thì bị trễ khoảng 5-10'.
Set-up thiết bị xong xuôi thì bắt đầu chương trình...
Có lẽ lần này do các thành viên mới tham gia lần đầu (giống mình) khá là nhiều, thêm vào đó là một không khí oi bức, nóng nực nên chương trình diễn ra chưa được như ý lắm.
Nhưng phần giao lưu thì mình cho rằng rất thành công. Vì dù sao nhu cầu hiểu biết về những gì sẽ diễn ra sắp tới đối với các em học sinh thì vô cùng cần thiết.
Chia tay các em nhỏ, chúng tôi không trở về lại khách sạn nghỉ ngơi liền mà quyết định giải quyết ngay vấn đề chung cho "bao tử"
Buổi tối, cả nhóm đi lòng vòng dạo quanh thị xã Bến Tre.
Cái bao tử trông nhỏ vậy mà chứa biết bao nhiêu thứ.
Cái miệng cứ bảo no rồi, mà nào là lẩu, nhũ dê nướng rồi bánh bò nướng. Nguyên 1 trái dừa cũng sạch trơn cả cùi, dường như chưa đủ nên lại thêm mận. Hâm mộ nhất là cặp My - Thành. Ngoài những đồ ăn đã kể trên, mình còn thấy hai cô cậu tay xách nách mang nào là vú sữa, xôi...
Cỡ mỏ nhọn chắc cũng phải choáng quá :))
Tiện thể, trời thanh gió mát, cả đám tập trung tại một góc hồ KHIẾT BÔNG tâm sự loài chim cụt cánh, điểm lại những gì được - chưa được trong buổi hướng nghiệp chiều nay.
Buổi tổng kết đợt 1 diễn ra khá nhanh chóng trong một không khí làm việc rất nghiêm túc, đôi khi pha lẫn tiếng đập muỗi chan chát. Mọi người có vẻ rất quyết tâm không cho con muỗi nào thoát :))
HƯỚNG NGHIỆP NGÀY THỨ 2 - 24/01/2010
Trường 2: HUỲNH TẤN PHÁT
5.59AM. Mọi người tề tựu đủ trên xe trong tư thế sẵn sàng. QUYẾT THẮNG!!!
6.00AM. Xe lăn bánh. Các cánh cửa sổ xe được mở toang, không khí mát lạnh tràn vào làm tinh thần cả đoàn như thêm phần hăng hái.
6.29AM. Một cái kịch. Xe dừng lại trước cửa trường Huỳnh Tấn Phát.
Bước qua cổng trường. Hơi ngỡ ngàng vì sự bề thế của ngôi trường.
Cứ nghĩ là vùng sâu, vùng xa thì cơ sở vật chất còn thiếu, kém nhưng quả là lầm to thật.
Coi bộ lần này còn quá sớm. Hẹn bên trường tận 8AM lận mà. Nên lúc này sân trường không có 1 bóng người học sinh nào ngoài chúng tôi. Quan sát sơ xung quanh thì thấy ngôi trường có vẻ như đầy đủ về vật chất. Các phòng thí nghiệm, phòng thực hành đều có đủ.
Tranh thủ thời gian, chúng tôi làm một bộ sưu tập "DẠY - HỌC.
Buka là nhỏ nhất đoàn nhưng xem ra đóng vai học sinh không được, nên đành phải ôm hận nhìn bạn Lộc trả bài cho cô giáo Chuột :))
Nhận xét chung thì buổi giao lưu lần này diễn ra khá suôn sẻ & thành công.
Ban đầu thì học sinh của trường còn khá dè dặt so với sự nhiệt tình của MC.Buka.
Nhưng hình như hôm nay tâm trạng Buka không thoải mái lắm nên đôi lúc hơi"cứng" hơn mọi lần (theo tôi)
Nhưng sau đó thì các em mạnh dạn hơn, cùng góp vui một số bài hát.
Điệu bộ rất pờ-rồ nhé. Có sẵn phần nhạc được ghi vào đĩa, hát thêm lời ráp vào là hoàn chỉnh như các ca sĩ thực thụ. Chỉ có điều phần âm thanh có vấn đề. Chỉ được chọn 1 trong 2. Có nghĩa là hát - hoặc nghe nhạc. Thôi thì chọn phương án: HÁT KHÔNG NHẠC.
Đến phần chia nhóm giao lưu thì các học sinh sôi nổi hẳn lên.
Lũ nhóc có rất nhiều câu hỏi liên quan đến môn học tương lai lẫn cách học bài sao cho mau thuộc.
Ấn tượng nhất là cô bé mắt tròn với câu hỏi "Khi thi ĐH, làm sao để môn Văn được điểm cao hả chị? Em làm giống như văn mẫu trong sách thì sao?"
Trời ạ, ban đầu mình đăng ký ngành nghề là HÀNH CHÍNH - NHÂN SỰ, nhưng nhè ngay sơ hở, khi mình buột miệng "hồi đó chị có học sư phạm" thì bỗng nhiên cái bảng tên "SƯ PHẠM" thuộc quyền sở hữu không tự nguyện @_@
Uh thì thôi, dù sao cũng trong phạm vi hiểu biết nên cũng NO PROBLEM.
Nói thật lòng tốt nghiệp mười mấy năm rồi nên cũng chẳng biết nên chia xẻ về phương pháp học văn hồi xưa của mình như thế nào cho phù hợp. Và rồi tôi quyết định kể một vài câu chuyện nhỏ xảy ra trong những tiết Văn của lớp A12 của tôi ngày đó để làm dẫn chứng cụ thể về những bứt phá, sáng tạo trong văn chương, một cách gây ấn tượng đẹp với giáo viên, người chấm bài.
Một trong những phương pháp giúp tôi đạt điểm cao trong kỳ thi ĐH ngày ấy.
Có vẻ như sự chia xẻ của tôi thu hút sự quan tâm của nhiều em học sinh nên lớp trong lớp ngoài, mắt tròn mắt dẹt chăm chú lắng nghe (hâm mộ mình quá ak ak)
Trường 3: LÊ QUÍ ĐÔN
Rất ấn tượng với phong cách làm việc ở trường này ^o^
Có mở màn giới thiệu "Hôm nay, trường Lê Quí Đôn chúng ta hân hạnh đón tiếp ..." và kết thúc "Thay mặt cho nhà trường cảm ơn..." trông rất chuyên nghiệp nhưng không sáo rỗng mà chứa đầy tình cảm yêu thương, như đã quen biết từ lâu lắm rồi.
Buổi trưa trời nóng nực, học sinh cũng khá đông nhưng nhờ sự của một số giáo viên từ phía BGH nhà trường hỗ trợ nên mấy xóm nhà lá coi bộ cũng biết nghe lời hơn, im ắng hơn :-D
Thêm vào kinh nghiệm thành công của lần vừa rồi nên suốt chương trình diễn ra hơn sự mong đợi.
Buồn cười nhất là những lời nói rất chân chất của thầy Kiệt "Giờ tới phần giao lưu đặt câu hỏi. Trường khóa cửa rồi. Không có ai được về hết. Ai có thắc mắc gì thì hỏi đi."
Mảng SƯ PHẠM của mình coi vậy mà cũng khá là đắt sô. Câu hỏi của các học sinh cứ liên tục, dồn dập. Liên tục trả lời các em nhỏ nên miệng mình khô rang. Nhưng thời gian giao lưu thì có hạn, mặt khác thấy sự chăm chú lắng nghe của các em nên thiệt tình không dám mở lời "chờ chị chút, chị uống miếng nước"nữa.
Nghe thông báo "các nhóm chú ý, còn 5' nữa là hết giờ giao lưu" của Buka tự nhiên thấy thương lũ nhóc ghê. Mấy đứa nhỏ vẫn cứ bu quanh, mắt mở to, miệng há hốc như nuốt từng lời của mình.
Hức hức... Tâm trạng tự nhiên thấy rối bời.
"Mấy em có câu hỏi nào nữa thì ghi cho chị, chị về coi lại rồi gởi email cho tụi em"
Hỏng í mấy em cứ suy nghĩ về ngành nghề mình thích rồi gởi email theo địa chỉ của nhóm Hướng Nghiệp. Tụi chị nghiên cứu rồi trả lời cho mấy đứa, nghen"
Cả đám bịn rịn chia tay với mấy em nhỏ...
Màn cuối là bữa tiệc nho nhỏ như lời cô hiệu phó giới thiệu. Một bữa tiệc đãi cả nhóm theo đúng kiểu miền Tây. Chân chất - thật thà - đầy tình thương yêu. Từ bữa tiệc này nhóm xuất hiện thêm BỘ BA DÚ ÉP ^o^
Buka coi bộ rất hứng chí với lời khen của cô Phó Hiệu Trưởng, suốt buổi cứ"thiệt tình, sau khi phải nói nhiều và mệt thì mình khoái nhất là… cái lúc này nè!!!" ngón trỏ "đập" lên bàn một cái rầm, rung rinh cả chén dĩa rồi nâng ly chuối hột làm cái rột hết trụi và khà một cái rõ to.
Buka nhiệt tình tới nỗi, chủ nhà chưa kịp đưa chai rượu đã gói ghém thì đã cầm sẵn trên tay rồi :))
KẾT LUẬN cho bản thân
1. Một trong những chuyến đi mình cần phải có mặt thường xuyên hơn.
2. Cần phải chuẩn bị & cập nhật thông tin mình chịu trách nhiệm tư vấn.
3. Gì nữa... chưa nghĩ ra :-D có gì bổ sung sau
Điều quan trọng là cám ơn cả nhà về chuyến đi vừa rồi >:D<
Sunday, December 20, 2009
Viết về Hướng nghiệp.
Hôm rồi, Linh gọi, mình có bảo khi nào rảnh Linh viết bài cảm nhận về chuyến đi Trà Vinh để mình up lên blog nhóm. Và hôm nay đã nhận được bài viết của Linh, những 4 trang :D. Cũng đã định viết vài dòng nhưng lại thấy không cần, vì Linh đã nói tất cả những gì mình muốn nói rồi.
Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng…!!!
Se se trời Sài gòn bước vào mùa giáng sinh, học trò lại canh cánh bước vào mùa thi. Ngày mà phải tự quyết định xem cuộc mình sẽ tiếp trên ngả nào. Cái ngày đó của mình thì đã cách đấy vài năm, thậm chí là cả chục năm của các anh chị trong cùng đoàn Hướng Nghiệp Miền Tây này. Vâng, chỉ vì một lý do “ngày đó mình cũng phân vân, không ai định hướng đi sao cho phù hợp” mà nhóm Hướng nghiệp đã ra đời. Nghe có vẻ lạ, nhưng họ đã sống, đã làm và đó là sự cố gắng chung tay của những trái tim đầy tràn nhựa sống.
Người nào cũng đi làm, đi học nên thu xếp được chuyến đi quả là sự hy sinh. Đáng là ngày cuối tuần cho các trò giải trí và gẫu cùng bạn bè thì họ lại vác ba lô lên đường đến 1 nơi xa lạ, gặp những người xa lạ để nói về vấn đề tốt cho họ. Bao nhiêu sự chuẩn bị chu đáo đến ngạc nhiên từ việc thu tiền góp để tự túc chuyến đi, đến chuyện phạt vì trễ giờ sung vào công quỹ để tạo học bổng cho các em.
Đáng ngạc nhiên 1 điều, không hề được training qua lần nào về nghiệp vụ hay về những kiến thức bài bản nào. Ai học chuyên ngành nào, hiểu biết về vấn đề nào thì tư vấn về nó. Bao nhiêu chuyện để nói, bao nhiêu là câu hỏi của các em đến các anh chị. Mỗi chúng tôi đều ý thức được những điều mình nói đều có ảnh hưởng nhất định với các em, nên ai nấy đều thể hiện trách nhiệm trong từng câu, từng lời. Bữa hội thảo nào cũng tất bật dù nhóm tách đôi để chỉ trong 2 ngày 1 đêm dến với 5 trường của tỉnh Trà Vinh.
Con đường đi thiệt lắm chuyện vui mà không ai có thể cảm nhận được vị ngọt lạnh của nó nếu không nếm trải. Lò mò giữa 2g sáng còn vắt vẻo tán gẫu chờ phà sang. Sang hết phà này, đang còn chưa bước vào giấc thì phải lục đục qua phà tiếp theo. Đi lề mề mà nghe còi hú thì ba chân bốn cẳng chạy marathon kẻo bị trễ một chuyến phà. Thương quá những người dân nơi đây, phải vắt vẻo giấc ngủ chờ phà để đi. Những giỏ trái cây trĩu nặng, chất đống được chuyển lên Thành phố cho kịp chợ sáng. Dân nơi đây vất vả cả trong giấc ngủ pha lẫn tiếng còi phà.
Đi để thấy những gì mình biết trên sách vở thì quá lạ so với gì thực tế diễn ra, đi để thấy mình gom được nhiều diều quý giá cho cuộc đời. Những chia sẻ sao mà gần gũi và xúc động bằng chính những câu chuyện thật của chính các thành viên. Như câu chuyện của Yến Lê – Đại học không là con đường duy nhất. Minh chứng bằng chính bản thân bạn ấy, không đậu Đại học- nản gì - ta còn nhiều còn đường khác để đi. Và bây giờ bạn ấy đang hoạt động cho Hội Doanh nhân trẻ Thành Phố. Cái cách nói nhanh và quyết đoán của Yến Lê cũng minh chứng cho sự lựa chọn đúng đắn cho mình. Nhìn bạn ấy hô hào đóng góp gây quỹ hay hú hét đòi tiền phạt người đi trễ thì sẽ cảm nhận hết tấm lòng chân thành của bạn ấy.
Hay như sự chia sẻ rất dễ nhớ của anh Thành – Kỹ thuật ứng dụng. “Đừng hỏi món gì là ngon nhất- tôi sẽ trả lời món ngon nhất là món mà ta thích nhất”. Nghe có vẻ triết lý đó nhưng quả thật nó dội cho tôi một cảm nhận khác về cuộc đời. Dễ hiểu làm sao, em có thể chọn ngành mà em thích, em giỏi và muốn gắn nó với cả đời mình. Mình mà thích thì sẽ cháy cả đam mê để đốt ngọn đèn ấy mãi mãi. Những chia sẻ về chuyên ngành thôi cũng đủ làm mọi người thích thú “làm phi công thì phải hoàn hảo từ ngoại hình đến thể lực, trí lực ngay cả bị sâu răng cũng không được”. Thú vị ghê, đi một ngày đàng ta nhặt được cả một sàng khôn.
Hay khi tư vấn cùng chị Vân Anh, cứ 6 người tư vấn lại trả lời cho 1 em. Chị dừng lại và bảo rằng “như thế này thì quá phí, tại sao các 6 em không hỏi 6 anh chị để đỡ phí thời gian và phí nguồn lực”. Lúc này đây thì mới hiểu hơn “sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi..”. Gió cuốn đi không chỉ nhân đôi mà nhân sáu lần, sáu trăm lần và cả vạn lần. Tặng cho mỗi anh chị là mỗi nụ cười hiền lành.
Những gì ghi lại bằng nụ cười, bằng những giấc ngủ chập chờn và cả tiếng đốc thúc đi trễ - phạt tiền cứ vang lên đều thắp lên bằng các ánh mắt rạng rỡ. Các em đón các anh chị bằng điều gì đó thật trận trọng, thật cao to… Cũng tự hào lắm chứ để đứng thuyết trình trước những đứa trẻ về những điều thật mới ở đời.
Chị Ngân Hà- cứ gọi là xông xáo từ mọi chuyện. Có ai nghĩ ra 1 giảng viên đại học lại gần gũi và bình dân đến như thế. Ngay cả việc qua phà rồi phải đi xe ôm vô tốn chừng 10 ngàn một chuyến chị cũng tính toán cân nhắc sao cho tiết kiệm nhất. Chuyến ra thì quá giang các thầy, cô từ trường Hòa Lợi, rồi lỏn lẻn chui lên chiếc xe chuẩn bị đi bắt heo. Tất cả chỉ để tiết kiệm tiền dành cho các em. Mọi người cười hòa tan trong cái nắng nóng bằng cơn gió mát của lòng người, miên man và lan tràn khắp gương mặt sáng bừng một niềm tin yêu cuộc sống. Cuộc sống là phải sẻ chia.
Hay như anh Vũ Lâm – Xây dựng cứ tâm đắc mãi một câu “con gái có thể làm xây dựng được không?’. Nghe ngây ngô và thương lạ. Các em biết không? Sinh nghề tử nghiệp cũng chính là đây- cái mà ta chọn lựa gắn với mình cả đời. Cái tầm nhận thức của em chưa tới, chưa thấy hết rõ những khó khăn phía trước mà bắt buộc mỗi chúng ta đều phải bước qua. “Làm nghề gì không cực mà lương cao?”, Tôi bật cười mà thấy xót cho các em, muốn chia sẻ với các em nhiều thứ lắm. Chẳng có nghề gì là sướng, không phải hy sinh mà lương cao cả. Cả cuộc đời này đều quay trong 1 quy luật. Đó là quy luật của sự đánh đổi. Nếu mỗi đêm các em đổi không xem tivi, không đi chơi mà chong đen ngồi học bài thì đổi lại các em sẽ học tốt, sẽ có bài thi thật hoàn hảo. Và sau này các em sẽ có một tương lai sáng hơn. Thật vững chãi khi đi chính bàn chân của chúng ta, dù là bước dài hay bước ngắn, các em đi bằng đường thẳng hay gấp khúc thì đều đến đích. Âu là hạnh phúc cũng là cái điểm cuối cùng mà con người muốn đạt đến phải không nào? Hãy đổi những gì mình cho là đúng nhất nhé. Hãy đổi những giọt mồ hôi của ba mẹ bằng thành quả học tập nhé các em. Chỉ có con đường học mới thoát nghèo được.
Hạnh phúc được trao tay bằng những tấm ảnh ghi dấu những lần đoàn Hướng nghiệp đến, cô hiệu trưởng của trường Hòa Minh đã rươm rướm nước mắt “không ngờ thời này còn có những người trẻ như các em”. Ai cũng xúc cảm theo ánh mắt xa xăm của cô, một mình một đời cô hy sinh cho ngôi trường làng này, việc của chúng em có là gì so với sự hy sinh lớn lao của cô. Mỉm cười, chúng em sẽ hẹn gặp cô vào năm tới, năm tới nữa…!
Sau những lúc đến với các em là giờ những thành viên quay lại thăm hỏi nhau. ừ, nhỉ? Đi trên chuyến xe. Trải qua với nhau buổi hội thảo vẫn chưa kịp biết tự bạch của nhau. Một buổi tối thật khó quên vì dư âm những củ mỳ hấp dừa của gia đình bạn Phong. Cuối cùng nhờ tinh thần đồng đội cũng xử lý hết mớ mỳ đó từ đổi chiến thuật thắng ăn rồi thua ăn rồi trên 8 điểm ăn….cười ngất ngây con gà tây. Chú chủ nhà nghỉ phải lên nhắc, cấm đủ trò mới yên lặng trong tối ấy. Ái chà, quả là luật trời. Người thích thắng đi phục vụ đút cho mấy chục cái mồm ỏng eo ăn không chịu há, rồi nghẹn quá-nước đâu, trời ơi cùi củ mỳ - rác đâu, lạt quá – đường đâu. Hic, thắng mà đau khổ nhỉ. Ăn cũng chả sung sướng gì. Bụng thì ong ong ọt ẹt nặng ghê, mà miệng thì cứ cười không khép được trong bầu không khí tĩnh. Mọi người thầm cảm ơn chủ nhà nghỉ à nhờ đó mà giữ giọng cho hôm sau chiến đấu. Hic, cuối cùng hết chiến thuật mà bịch mỳ vẫn còn, thế là một người đóng vai ác từ đầu mùa lên tiếng sám hối vo tròn khối củ còn lại cho vào họng một cách oanh liệt trong ánh mắt trợn ngược của bà con.
Giải tán, ai về phòng nấy chìm vào giấc ngủ miên man ôm cái bụng nặng trĩu khoai mỳ và các giấc mơ màu vàng của những chiếc bánh xèo cuốn bằng lá súng nhà Vũ Phong – người duy nhất trong nhóm ở Trà Vinh. Thôi thì, thay tỉnh Trà Vinh đón tiếp đoàn hướng nghiệp như thế nhé.
Mình không làm gì lớn lao cả, chỉ là chung tay góp ý kiến nhỏ cho các em một cái nhìn mới về mình, một cách bóc vỏ cái tôi, khám phá chính bản thân mà thôi. Để các em có cái nhìn rõ hơn, tốt hơn cho những quyết định khó khăn trong đời mình.
Mong rằng các em sẽ luôn cười hiền lành, thẳng tiến trong cuộc sống. Thành công không ở đâu xa, thành công đơn giản là các em chiến thắng được bản thân mình, vươn mình trong cuộc sống. Mỉm cười trong ánh mắt trong veo- Một ngày trong veo!
Thiên Linh
Hướng nghiệp miền Tây lần VI, Trà Vinh, 12-13/12/2009
Monday, November 30, 2009
Bài viết của người lần đầu tham gia hướng nghiệp.
.jpg)
Hèm, thật lâu mới có một chuyến đi xa như cuối tuần vừa rồi. Vừa là đi chơi vừa là đi học và đi làm - tham gia nhóm hướng nghiệp cho học sinh An Giang. Lần đầu tiên mình đi giang hồ quá xá, đêm thứ 6 đi, mãi đến gần 12g đên chủ nhật mới về. Loay hoay tắm rửa xong, đến 1g sáng mới đi ngủ, sáng nay 6g phải dậy để đi làm rồi. Bởi vậy, giờ này hai mắt nặng trĩu, chỉ mơ đến cái giường thôi.
Có đi rồi mới thấy, các em ở xa còn thiếu thốn nhiều thông tin quá, điều kiện học hành cũng hạn chế, nên định hướng công việc và nghề nghiệp còn mơ hồ quá. Tháng 11 rồi, chẳng còn bao lâu là đến kỳ thi Đại học, mà nhiều em còn lúng túng lắm trong việc chọn ngành, chọn khối để thi. Vậy nên ở trường nào, mọi người cũng cố gắng tư vấn cho mấy em được nhiều nhất có thể.
Càng như vậy, mới thấy quý biết bao ý nghĩa của công tác hướng nghiệp của nhóm. Mọi người cùng chung tay chia sẻ kinh nghiệm cho các em, những bạn trẻ thật năng động và trong sáng. Mình thấy thật ngưỡng mộ các bạn bởi sức đi, sức làm, sức chơi của mọi người. Lúc trạc tuổi các bạn,mình đâu có làm được như vậy.
Đi xa lần này, được ăn nhiều món dân dã mà thật ngon, được ăn canh chua bông điên điển nấu với cá linh, an cơm cá kho, ăn bún cá Châu Đốc, ăn bò bảy món..., được ngủ trong căn phòng trọ tập thể, 9 chị em thay phiên nhau tắm chung một nhà tắm, ủi quần áo và làm đẹp cho nhau, không xa lạ và ngại ngùng như hôm off gặp mặt, được ngồi xe lôi vào xóm người Chăm, lên phà xuống phà y như đi xe buýt, được ngồi xuồng ra bè cá hóng gió, và thi nhau chụp hình làm điệu ở tượng cá saba. Ôi khoản chụp hình thì rất phục mọi người, có thể tạo dáng ở khắp mọi nơi ,hehe ( Mình chụp được một slide hình luôn đó, để mấy hôm nữa có hình up lên ngắm nghía và .. nhớ )
Hy vọng sau này, có thời gian sẽ thu xếp đi được thêm những chuyến đi như thế này nữa.
[bài viết này là của chị Hồng Minh sau chuyến đi An Giang hồi tháng 11]
Thursday, May 28, 2009
Hướng nghiệp miền Tây lần 4 - Trà Vinh, Bến Tre
Sáng sớm ngày thứ 7, dậy sớm lúc 4h để chuẩn bị. Hẹn với anh Tuấn qua nhà chị Vân Anh ngủ để ổng phụ vác đồ, ai dè ổng ham chơi, ngủ ở nhà Kelvin! Sáng sớm mình và Vân Anh phải khệ nệ vác 1 mớ quà, sách hướng nghiệp,... từ lầu 3 nhà Vân Anh xuống. 5h cả nhóm tập trung đông đủ ở bến xe miền Đông, thắng tiến Bến Tre.
Bữa sáng là bánh mì (bánh mì Như Lan đấy nhé!)
Cả nhóm hân hoan ở bến phà Hàm Luông
Cầu Hàm Luông đang được xây dựng. Cầu này hoàn thành cùng với cầu Cổ Chiên sẽ phá vỡ thế độc đạo của Bến Tre
Điểm đến đầu tiên là trường Ngô Văn Cấn
Trường này cơ sở vật chất còn khá thiếu thốn, một số lớp học phải học ở phòng tạm.
Như thường lệ, phần đầu tiên là phần giao lưu với các em học sinh để hâm nóng không khí
Phần tiếp theo là phần thuyết trình của các thành viên.
Sau đó các thành viên trả lời câu hỏi thắc mắc trực tiếp các em học sinh. Phần này nhóm đã lựa chọn những câu hỏi chung nhất để trả lời. Những câu hỏi còn lại nhóm sẽ trả lời với các em qua email. Sau đó nhóm tặng quà hướng nghiệp cho các em. Đây là quyển sổ tay do nhóm biên soạn có những bài viết của 1 số chuyên gia về hướng nghiệp và những chia sẻ về kinh nghiệp học hành, nghề nghiệp của các thành viên trong nhóm.
Phần cuối là phần chia nhóm theo khối để trả lời cụ thể theo nhu cầu của mỗi em học sinh. Tùy vào thi khối nào mà mỗi em có thể chọn nhóm phù hợp
Thursday, April 9, 2009
Hướng nghiệp miền Tây lần 3 - Kiên Giang & Cà Mau
Ăn xong cũng gần 2h, bắt đầu xuất phát về Cà Mau. Đi về Cà Mau qua cái đường Sẻo rô đi về miệt thứ là tới Cà Mau. Cái đường nhỏ xíu, không biết là xe phải dừng lại biết bao nhiêu lần để tránh xe đi ngược chiều nữa. Chạy qua cái trại giam của bác Mười, kế đó có cái ao sen mênh mông; nhớ lần trước về đây chụp hình bị rượt, sau đó bị bắt xóa hình hết, tiếc đứt ruột mấy cái hình đẹp. Về tới Cà Mau cũng chiều, nhận phòng, dạo quanh Cà Mau rồi cả đám đi ngủ (đoạn này dài lắm, mà chắc phải để cái entry khác viết)
Sáng sớm hôm sau cũng xà quần Cà Mau, ăn sáng, uống cà phê; vì hẹn với trường Dân Tộc Nội Trú 1h30 chiều lận. Ăn trưa ở nhà em Huy, 1h cả nhóm đã có mặt ở trường Dân Tộc Nội Trú.
Bắt đầu chương trình lại là cái bài hát "thương nhau cởi .... cho nhau" của Mỹ idol, làm mấy em học sinh bối rối, chả biết mình sắp cởi gì nữa!
Hâm nóng chương trình xong thì bắt đầu phần thuyết trình. Hà thuyết trình
Anh Trung
Mỹ
Hiền với bài "Theo đuổi mục tiêu cuộc đời" khá hay
Các em khá là chăm chú lắng nghe
Nhiều em khối dưới dứng ngoài hiên, chưa dám vào. Mình nói với thầy bí thư ra lùa vô hết ^^.
Các em ở đây khá là dạn dĩ trong việc giao lưu văn nghệ văn gừng
Kết thúc phần thuyết trình thì nhóm tặng quà hướng nghiệp cho trường
Tặng học bổng cho 2 em học sinh hoàn cảnh khó khăn
Tặng sổ tay hướng nghiệp cho các em học sinh
Phần kế tiếp là chia nhóm trả lời câu hỏi
Kết thúc ở chương trình gần 4h chiều. Nhóm định phóng thẳng về SG thì thầy hiệu trưởng cứ giữ mãi, nhất quyết mời cả nhóm bữa cơm mới cho về (sao nỡ từ chối ^^). Dùng bữa chiều xong đã hơn 5h, cả nhóm phóng thẳng lên xe, đến SG lúc 2h sáng! Mình phải qua nhà laicu ngủ, sáng dậy bắt xe buýt ra ngã tư Thủ Đức, đón xe đi làm. Kết thúc chương trình hướng nghiệp lần 3! Mệt đó nhưng vui, vì đã làm một tí việc có ích cho các em học sinh.




