Thursday, January 28, 2010

Hướng nghiệp miền Tây, Bến Tre, tháng 01/2010

Hướng nghiệp miền Tây lần này, có thể nói là thành công tốt đẹp. Mình đã thấy được sự chuyên nghiệp và thái độ làm việc nghiêm túc của mọi người. Ừ, ai cũng muốn những việc mình làm, những điều mình nói sẽ phần nào giúp các em học sinh có thể xác định con đường đi của mình. Có đi Hướng nghiệp, mới thấy rằng học sinh các trường vẫn còn mù mờ về hướng nghiệp lắm. Vài em vẫn chưa xác định được "mình thật sự thích gì? và muốn gì?". Nghĩ mà thấy chạnh lòng. "lúc trước mình có như thế không nhỉ ?" có lẽ là câu hỏi mà mấy anh chị tham gia hướng nghiệp ai cũng tự hỏi mình. Đã đôi lần nghe bạn bè nói "phải chi lúc trước ...". Có vậy mới thấy được ý nghĩa những việc mình và mọi người đang làm, nhỏ thôi, nhưng điều đó làm mình vui. :D
Xin mượn bài viết của chị Nghĩa để kẻ mọi người nghe về Hướng nghiệp lần 7, Bến Tre.

Đã biết chương trình này từ rất lâu, cũng đã lên lịch để tham gia chương trình này từ rất lâu. Nhưng... có 1 chữ NHƯNG nên đến giờ này mới tham gia được cùng với HƯỚNG NGHIỆP MIỀN TÂY

Nói ra thì cũng rất ư là ngại ngùng vì thực sự là cả 2 ngày off của nhóm, mình chẳng tham gia được ngày nào.
Nhưng thì dù sao lý do của tôi cũng rất chính đáng ĐI HỌC mờ :))

HƯỚNG NGHIỆP NGÀY THỨ 1 - 23/01/2010

Buổi sáng, trời se se lạnh. Con đường còn vắng bóng người qua lại thì mình đã bước ra ngoài và phóng thẳng xe đến địa điểm tập trung. Lần đầu tiên đi gởi xe nên cứ phải hỏi thăm mới kiếm được bãi giữ xe (dạo này mình có nhiều lần đầu tiên quá)

Bước đầu tiên đã xong. Bước tiếp theo là ngóc cổ chờ
Thôi thì thông cảm, chị Liễu nhà mình phải lon ton đi bộ từ bến xe chợ Bến Thành lận mờ nhưng mọi người cũng vẫn hăm dọa "mỗi người chờ mất 40phút, mười mấy người lận. Phải làm sao bù đắp cho được". Nhưng mà cuối cùng cũng KHÔNG THẤY GÌ hén :))

Sắp tới giờ khởi hành. Cả đoàn chụp hình chung với nhau vài tấm hình rồi lên đường.
Chuẩn bị xuất phát


Xe lăn bánh bon bon trên con đường mới mở mang tên đại lộ Đông - Tây.
Mọi người vẫn nói cười xôn xao dù rằng cái bụng ai cũng biểu tình.
Còn mình thì đôi mắt từ từ khép xuống... Zzzzz...

Giựt mình tỉnh giấc vì tiếng kêu gọi của đồng bọn.
Hóa ra là đã tới Thanh Lương và chuẩn bị măm măm.
Nhỏ Sumi thì đói quá nên cứ liên tục "chắc tui phải ăn 1 dĩa cơm và 1 tô hủ tiếu quá".
Kết quả là sau một hồi than thở thì ĐƯỢC PHỤC VỤ SAU CÙNG <= lại càng thêm đói :))
Sau khi đánh chén thì thời gian vẫn còn nhiều nên mọi người bắt đầu tạo bọt.
Mình thì thơ thẩn đi lòng vòng xung quanh.

Lại tiếp tục lên xe, Bến Tre thẳng tiến.
Lại tiếp tục đánh thêm một giấc đẫy, căng tròn.

Đến hotel cả đám lục tục sắp xếp - sửa soạn những công việc còn lại và rồi bắt tay vào "HƯỚNG NGHIỆP"
Đi ăn cơm trưa nhưng thấy ống kính lia vào là tự nhiên dzị đó :-D


Trường 1: CHÂU THÀNH B

Trường 1 - CHÂU THÀNH B


Vì không biết đường nên chúng tôi cứ xà quần hết đường này đến đường nọ. Cũng tội cho bác tài, sắp tới trường mới biết là Châu Thành A, đành phải lộn ngược lại kiếm Châu Thành B
Bởi thế mà đến nơi thì bị trễ khoảng 5-10'.

Set-up thiết bị xong xuôi thì bắt đầu chương trình...
Có lẽ lần này do các thành viên mới tham gia lần đầu (giống mình) khá là nhiều, thêm vào đó là một không khí oi bức, nóng nực nên chương trình diễn ra chưa được như ý lắm.
Nhưng phần giao lưu thì mình cho rằng rất thành công. Vì dù sao nhu cầu hiểu biết về những gì sẽ diễn ra sắp tới đối với các em học sinh thì vô cùng cần thiết.
Chia tay các em nhỏ, chúng tôi không trở về lại khách sạn nghỉ ngơi liền mà quyết định giải quyết ngay vấn đề chung cho "bao tử"

Buổi tối, cả nhóm đi lòng vòng dạo quanh thị xã Bến Tre.
Cái bao tử trông nhỏ vậy mà chứa biết bao nhiêu thứ.
Cái miệng cứ bảo no rồi, mà nào là lẩu, nhũ dê nướng rồi bánh bò nướng. Nguyên 1 trái dừa cũng sạch trơn cả cùi, dường như chưa đủ nên lại thêm mận. Hâm mộ nhất là cặp My - Thành. Ngoài những đồ ăn đã kể trên, mình còn thấy hai cô cậu tay xách nách mang nào là vú sữa, xôi...
Cỡ mỏ nhọn chắc cũng phải choáng quá :))
Buổi tối với thiệt nhiều vụ án ăn uống



Tiện thể, trời thanh gió mát, cả đám tập trung tại một góc hồ KHIẾT BÔNG tâm sự loài chim cụt cánh, điểm lại những gì được - chưa được trong buổi hướng nghiệp chiều nay.
Buổi tổng kết đợt 1 diễn ra khá nhanh chóng trong một không khí làm việc rất nghiêm túc, đôi khi pha lẫn tiếng đập muỗi chan chát. Mọi người có vẻ rất quyết tâm không cho con muỗi nào thoát :))
Một góc bờ hồ KHIẾT BÔNG



HƯỚNG NGHIỆP NGÀY THỨ 2 - 24/01/2010

Trường 2: HUỲNH TẤN PHÁT

Trường 2 - HUỲNH TẤN PHÁT


5.59AM. Mọi người tề tựu đủ trên xe trong tư thế sẵn sàng. QUYẾT THẮNG!!!
6.00AM. Xe lăn bánh. Các cánh cửa sổ xe được mở toang, không khí mát lạnh tràn vào làm tinh thần cả đoàn như thêm phần hăng hái.
6.29AM. Một cái kịch. Xe dừng lại trước cửa trường Huỳnh Tấn Phát.
Bước qua cổng trường. Hơi ngỡ ngàng vì sự bề thế của ngôi trường.
Cứ nghĩ là vùng sâu, vùng xa thì cơ sở vật chất còn thiếu, kém nhưng quả là lầm to thật.

Coi bộ lần này còn quá sớm. Hẹn bên trường tận 8AM lận mà. Nên lúc này sân trường không có 1 bóng người học sinh nào ngoài chúng tôi. Quan sát sơ xung quanh thì thấy ngôi trường có vẻ như đầy đủ về vật chất. Các phòng thí nghiệm, phòng thực hành đều có đủ.

Tranh thủ thời gian, chúng tôi làm một bộ sưu tập "DẠY - HỌC.
Buka là nhỏ nhất đoàn nhưng xem ra đóng vai học sinh không được, nên đành phải ôm hận nhìn bạn Lộc trả bài cho cô giáo Chuột :))
Lần đầu làm cô giáo ^_^



Lớp học tình yêu... thương



Nhận xét chung thì buổi giao lưu lần này diễn ra khá suôn sẻ & thành công.
Ban đầu thì học sinh của trường còn khá dè dặt so với sự nhiệt tình của MC.Buka.
Nhưng hình như hôm nay tâm trạng Buka không thoải mái lắm nên đôi lúc hơi"cứng" hơn mọi lần (theo tôi)

Nhưng sau đó thì các em mạnh dạn hơn, cùng góp vui một số bài hát.
Điệu bộ rất pờ-rồ nhé. Có sẵn phần nhạc được ghi vào đĩa, hát thêm lời ráp vào là hoàn chỉnh như các ca sĩ thực thụ. Chỉ có điều phần âm thanh có vấn đề. Chỉ được chọn 1 trong 2. Có nghĩa là hát - hoặc nghe nhạc. Thôi thì chọn phương án: HÁT KHÔNG NHẠC.

Đến phần chia nhóm giao lưu thì các học sinh sôi nổi hẳn lên.
Lũ nhóc có rất nhiều câu hỏi liên quan đến môn học tương lai lẫn cách học bài sao cho mau thuộc.
Ấn tượng nhất là cô bé mắt tròn với câu hỏi "Khi thi ĐH, làm sao để môn Văn được điểm cao hả chị? Em làm giống như văn mẫu trong sách thì sao?"

Trời ạ, ban đầu mình đăng ký ngành nghề là HÀNH CHÍNH - NHÂN SỰ, nhưng nhè ngay sơ hở, khi mình buột miệng "hồi đó chị có học sư phạm" thì bỗng nhiên cái bảng tên "SƯ PHẠM" thuộc quyền sở hữu không tự nguyện @_@

Uh thì thôi, dù sao cũng trong phạm vi hiểu biết nên cũng NO PROBLEM.
Nói thật lòng tốt nghiệp mười mấy năm rồi nên cũng chẳng biết nên chia xẻ về phương pháp học văn hồi xưa của mình như thế nào cho phù hợp. Và rồi tôi quyết định kể một vài câu chuyện nhỏ xảy ra trong những tiết Văn của lớp A12 của tôi ngày đó để làm dẫn chứng cụ thể về những bứt phá, sáng tạo trong văn chương, một cách gây ấn tượng đẹp với giáo viên, người chấm bài.
Một trong những phương pháp giúp tôi đạt điểm cao trong kỳ thi ĐH ngày ấy.
Có vẻ như sự chia xẻ của tôi thu hút sự quan tâm của nhiều em học sinh nên lớp trong lớp ngoài, mắt tròn mắt dẹt chăm chú lắng nghe (hâm mộ mình quá ak ak)


Trường 3: LÊ QUÍ ĐÔN

Rất ấn tượng với phong cách làm việc ở trường này ^o^
Có mở màn giới thiệu "Hôm nay, trường Lê Quí Đôn chúng ta hân hạnh đón tiếp ..." và kết thúc "Thay mặt cho nhà trường cảm ơn..." trông rất chuyên nghiệp nhưng không sáo rỗng mà chứa đầy tình cảm yêu thương, như đã quen biết từ lâu lắm rồi.

Buổi trưa trời nóng nực, học sinh cũng khá đông nhưng nhờ sự của một số giáo viên từ phía BGH nhà trường hỗ trợ nên mấy xóm nhà lá coi bộ cũng biết nghe lời hơn, im ắng hơn :-D
Thêm vào kinh nghiệm thành công của lần vừa rồi nên suốt chương trình diễn ra hơn sự mong đợi.
Buồn cười nhất là những lời nói rất chân chất của thầy Kiệt "Giờ tới phần giao lưu đặt câu hỏi. Trường khóa cửa rồi. Không có ai được về hết. Ai có thắc mắc gì thì hỏi đi."

Mảng SƯ PHẠM của mình coi vậy mà cũng khá là đắt sô. Câu hỏi của các học sinh cứ liên tục, dồn dập. Liên tục trả lời các em nhỏ nên miệng mình khô rang. Nhưng thời gian giao lưu thì có hạn, mặt khác thấy sự chăm chú lắng nghe của các em nên thiệt tình không dám mở lời "chờ chị chút, chị uống miếng nước"nữa.

Nghe thông báo "các nhóm chú ý, còn 5' nữa là hết giờ giao lưu" của Buka tự nhiên thấy thương lũ nhóc ghê. Mấy đứa nhỏ vẫn cứ bu quanh, mắt mở to, miệng há hốc như nuốt từng lời của mình.
Hức hức... Tâm trạng tự nhiên thấy rối bời.
"Mấy em có câu hỏi nào nữa thì ghi cho chị, chị về coi lại rồi gởi email cho tụi em"
Hỏng í mấy em cứ suy nghĩ về ngành nghề mình thích rồi gởi email theo địa chỉ của nhóm Hướng Nghiệp. Tụi chị nghiên cứu rồi trả lời cho mấy đứa, nghen"

Cả đám bịn rịn chia tay với mấy em nhỏ...

Màn cuối là bữa tiệc nho nhỏ như lời cô hiệu phó giới thiệu. Một bữa tiệc đãi cả nhóm theo đúng kiểu miền Tây. Chân chất - thật thà - đầy tình thương yêu. Từ bữa tiệc này nhóm xuất hiện thêm BỘ BA DÚ ÉP ^o^

Buka coi bộ rất hứng chí với lời khen của cô Phó Hiệu Trưởng, suốt buổi cứ"thiệt tình, sau khi phải nói nhiều và mệt thì mình khoái nhất là… cái lúc này nè!!!" ngón trỏ "đập" lên bàn một cái rầm, rung rinh cả chén dĩa rồi nâng ly chuối hột làm cái rột hết trụi và khà một cái rõ to.
Buka nhiệt tình tới nỗi, chủ nhà chưa kịp đưa chai rượu đã gói ghém thì đã cầm sẵn trên tay rồi :))



KẾT LUẬN cho bản thân

1. Một trong những chuyến đi mình cần phải có mặt thường xuyên hơn.
2. Cần phải chuẩn bị & cập nhật thông tin mình chịu trách nhiệm tư vấn.
3. Gì nữa... chưa nghĩ ra :-D có gì bổ sung sau



Điều quan trọng là cám ơn cả nhà về chuyến đi vừa rồi >:D<

No comments: