Sunday, December 20, 2009

Viết về Hướng nghiệp.

Hôm rồi, Linh gọi, mình có bảo khi nào rảnh Linh viết bài cảm nhận về chuyến đi Trà Vinh để mình up lên blog nhóm. Và hôm nay đã nhận được bài viết của Linh, những 4 trang :D. Cũng đã định viết vài dòng nhưng lại thấy không cần, vì Linh đã nói tất cả những gì mình muốn nói rồi.


Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng…!!!

Se se trời Sài gòn bước vào mùa giáng sinh, học trò lại canh cánh bước vào mùa thi. Ngày mà phải tự quyết định xem cuộc mình sẽ tiếp trên ngả nào. Cái ngày đó của mình thì đã cách đấy vài năm, thậm chí là cả chục năm của các anh chị trong cùng đoàn Hướng Nghiệp Miền Tây này. Vâng, chỉ vì một lý do “ngày đó mình cũng phân vân, không ai định hướng đi sao cho phù hợp” mà nhóm Hướng nghiệp đã ra đời. Nghe có vẻ lạ, nhưng họ đã sống, đã làm và đó là sự cố gắng chung tay của những trái tim đầy tràn nhựa sống.

Người nào cũng đi làm, đi học nên thu xếp được chuyến đi quả là sự hy sinh. Đáng là ngày cuối tuần cho các trò giải trí và gẫu cùng bạn bè thì họ lại vác ba lô lên đường đến 1 nơi xa lạ, gặp những người xa lạ để nói về vấn đề tốt cho họ. Bao nhiêu sự chuẩn bị chu đáo đến ngạc nhiên từ việc thu tiền góp để tự túc chuyến đi, đến chuyện phạt vì trễ giờ sung vào công quỹ để tạo học bổng cho các em.

Đáng ngạc nhiên 1 điều, không hề được training qua lần nào về nghiệp vụ hay về những kiến thức bài bản nào. Ai học chuyên ngành nào, hiểu biết về vấn đề nào thì tư vấn về nó. Bao nhiêu chuyện để nói, bao nhiêu là câu hỏi của các em đến các anh chị. Mỗi chúng tôi đều ý thức được những điều mình nói đều có ảnh hưởng nhất định với các em, nên ai nấy đều thể hiện trách nhiệm trong từng câu, từng lời. Bữa hội thảo nào cũng tất bật dù nhóm tách đôi để chỉ trong 2 ngày 1 đêm dến với 5 trường của tỉnh Trà Vinh.

Con đường đi thiệt lắm chuyện vui mà không ai có thể cảm nhận được vị ngọt lạnh của nó nếu không nếm trải. Lò mò giữa 2g sáng còn vắt vẻo tán gẫu chờ phà sang. Sang hết phà này, đang còn chưa bước vào giấc thì phải lục đục qua phà tiếp theo. Đi lề mề mà nghe còi hú thì ba chân bốn cẳng chạy marathon kẻo bị trễ một chuyến phà. Thương quá những người dân nơi đây, phải vắt vẻo giấc ngủ chờ phà để đi. Những giỏ trái cây trĩu nặng, chất đống được chuyển lên Thành phố cho kịp chợ sáng. Dân nơi đây vất vả cả trong giấc ngủ pha lẫn tiếng còi phà.

Đi để thấy những gì mình biết trên sách vở thì quá lạ so với gì thực tế diễn ra, đi để thấy mình gom được nhiều diều quý giá cho cuộc đời. Những chia sẻ sao mà gần gũi và xúc động bằng chính những câu chuyện thật của chính các thành viên. Như câu chuyện của Yến Lê – Đại học không là con đường duy nhất. Minh chứng bằng chính bản thân bạn ấy, không đậu Đại học- nản gì - ta còn nhiều còn đường khác để đi. Và bây giờ bạn ấy đang hoạt động cho Hội Doanh nhân trẻ Thành Phố. Cái cách nói nhanh và quyết đoán của Yến Lê cũng minh chứng cho sự lựa chọn đúng đắn cho mình. Nhìn bạn ấy hô hào đóng góp gây quỹ hay hú hét đòi tiền phạt người đi trễ thì sẽ cảm nhận hết tấm lòng chân thành của bạn ấy.

Hay như sự chia sẻ rất dễ nhớ của anh Thành – Kỹ thuật ứng dụng. “Đừng hỏi món gì là ngon nhất- tôi sẽ trả lời món ngon nhất là món mà ta thích nhất”. Nghe có vẻ triết lý đó nhưng quả thật nó dội cho tôi một cảm nhận khác về cuộc đời. Dễ hiểu làm sao, em có thể chọn ngành mà em thích, em giỏi và muốn gắn nó với cả đời mình. Mình mà thích thì sẽ cháy cả đam mê để đốt ngọn đèn ấy mãi mãi. Những chia sẻ về chuyên ngành thôi cũng đủ làm mọi người thích thú “làm phi công thì phải hoàn hảo từ ngoại hình đến thể lực, trí lực ngay cả bị sâu răng cũng không được”. Thú vị ghê, đi một ngày đàng ta nhặt được cả một sàng khôn.

Hay khi tư vấn cùng chị Vân Anh, cứ 6 người tư vấn lại trả lời cho 1 em. Chị dừng lại và bảo rằng “như thế này thì quá phí, tại sao các 6 em không hỏi 6 anh chị để đỡ phí thời gian và phí nguồn lực”. Lúc này đây thì mới hiểu hơn “sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi..”. Gió cuốn đi không chỉ nhân đôi mà nhân sáu lần, sáu trăm lần và cả vạn lần. Tặng cho mỗi anh chị là mỗi nụ cười hiền lành.

Những gì ghi lại bằng nụ cười, bằng những giấc ngủ chập chờn và cả tiếng đốc thúc đi trễ - phạt tiền cứ vang lên đều thắp lên bằng các ánh mắt rạng rỡ. Các em đón các anh chị bằng điều gì đó thật trận trọng, thật cao to… Cũng tự hào lắm chứ để đứng thuyết trình trước những đứa trẻ về những điều thật mới ở đời.

Chị Ngân Hà- cứ gọi là xông xáo từ mọi chuyện. Có ai nghĩ ra 1 giảng viên đại học lại gần gũi và bình dân đến như thế. Ngay cả việc qua phà rồi phải đi xe ôm vô tốn chừng 10 ngàn một chuyến chị cũng tính toán cân nhắc sao cho tiết kiệm nhất. Chuyến ra thì quá giang các thầy, cô từ trường Hòa Lợi, rồi lỏn lẻn chui lên chiếc xe chuẩn bị đi bắt heo. Tất cả chỉ để tiết kiệm tiền dành cho các em. Mọi người cười hòa tan trong cái nắng nóng bằng cơn gió mát của lòng người, miên man và lan tràn khắp gương mặt sáng bừng một niềm tin yêu cuộc sống. Cuộc sống là phải sẻ chia.

Hay như anh Vũ Lâm – Xây dựng cứ tâm đắc mãi một câu “con gái có thể làm xây dựng được không?’. Nghe ngây ngô và thương lạ. Các em biết không? Sinh nghề tử nghiệp cũng chính là đây- cái mà ta chọn lựa gắn với mình cả đời. Cái tầm nhận thức của em chưa tới, chưa thấy hết rõ những khó khăn phía trước mà bắt buộc mỗi chúng ta đều phải bước qua. “Làm nghề gì không cực mà lương cao?”, Tôi bật cười mà thấy xót cho các em, muốn chia sẻ với các em nhiều thứ lắm. Chẳng có nghề gì là sướng, không phải hy sinh mà lương cao cả. Cả cuộc đời này đều quay trong 1 quy luật. Đó là quy luật của sự đánh đổi. Nếu mỗi đêm các em đổi không xem tivi, không đi chơi mà chong đen ngồi học bài thì đổi lại các em sẽ học tốt, sẽ có bài thi thật hoàn hảo. Và sau này các em sẽ có một tương lai sáng hơn. Thật vững chãi khi đi chính bàn chân của chúng ta, dù là bước dài hay bước ngắn, các em đi bằng đường thẳng hay gấp khúc thì đều đến đích. Âu là hạnh phúc cũng là cái điểm cuối cùng mà con người muốn đạt đến phải không nào? Hãy đổi những gì mình cho là đúng nhất nhé. Hãy đổi những giọt mồ hôi của ba mẹ bằng thành quả học tập nhé các em. Chỉ có con đường học mới thoát nghèo được.

Hạnh phúc được trao tay bằng những tấm ảnh ghi dấu những lần đoàn Hướng nghiệp đến, cô hiệu trưởng của trường Hòa Minh đã rươm rướm nước mắt “không ngờ thời này còn có những người trẻ như các em”. Ai cũng xúc cảm theo ánh mắt xa xăm của cô, một mình một đời cô hy sinh cho ngôi trường làng này, việc của chúng em có là gì so với sự hy sinh lớn lao của cô. Mỉm cười, chúng em sẽ hẹn gặp cô vào năm tới, năm tới nữa…!

Sau những lúc đến với các em là giờ những thành viên quay lại thăm hỏi nhau. ừ, nhỉ? Đi trên chuyến xe. Trải qua với nhau buổi hội thảo vẫn chưa kịp biết tự bạch của nhau. Một buổi tối thật khó quên vì dư âm những củ mỳ hấp dừa của gia đình bạn Phong. Cuối cùng nhờ tinh thần đồng đội cũng xử lý hết mớ mỳ đó từ đổi chiến thuật thắng ăn rồi thua ăn rồi trên 8 điểm ăn….cười ngất ngây con gà tây. Chú chủ nhà nghỉ phải lên nhắc, cấm đủ trò mới yên lặng trong tối ấy. Ái chà, quả là luật trời. Người thích thắng đi phục vụ đút cho mấy chục cái mồm ỏng eo ăn không chịu há, rồi nghẹn quá-nước đâu, trời ơi cùi củ mỳ - rác đâu, lạt quá – đường đâu. Hic, thắng mà đau khổ nhỉ. Ăn cũng chả sung sướng gì. Bụng thì ong ong ọt ẹt nặng ghê, mà miệng thì cứ cười không khép được trong bầu không khí tĩnh. Mọi người thầm cảm ơn chủ nhà nghỉ à nhờ đó mà giữ giọng cho hôm sau chiến đấu. Hic, cuối cùng hết chiến thuật mà bịch mỳ vẫn còn, thế là một người đóng vai ác từ đầu mùa lên tiếng sám hối vo tròn khối củ còn lại cho vào họng một cách oanh liệt trong ánh mắt trợn ngược của bà con.

Giải tán, ai về phòng nấy chìm vào giấc ngủ miên man ôm cái bụng nặng trĩu khoai mỳ và các giấc mơ màu vàng của những chiếc bánh xèo cuốn bằng lá súng nhà Vũ Phong – người duy nhất trong nhóm ở Trà Vinh. Thôi thì, thay tỉnh Trà Vinh đón tiếp đoàn hướng nghiệp như thế nhé.

Mình không làm gì lớn lao cả, chỉ là chung tay góp ý kiến nhỏ cho các em một cái nhìn mới về mình, một cách bóc vỏ cái tôi, khám phá chính bản thân mà thôi. Để các em có cái nhìn rõ hơn, tốt hơn cho những quyết định khó khăn trong đời mình.

Mong rằng các em sẽ luôn cười hiền lành, thẳng tiến trong cuộc sống. Thành công không ở đâu xa, thành công đơn giản là các em chiến thắng được bản thân mình, vươn mình trong cuộc sống. Mỉm cười trong ánh mắt trong veo- Một ngày trong veo!

Thiên Linh

No comments: